Thứ Năm, ngày 13 tháng 3 năm 2014

Ngỡ Ngàng...




                                                   Ngỡ ngàng gặp lại cố nhân ơi !
                                                   Đã mấy mươi năm biệt xứ người
                                                   Muôn cánh thư đi nghe lặng tiếng
                                                   Bao mùa lá đổ đợi mòn hơi
                                                   Phải chăng trời nọ trêu nhân thế
                                                   Hay bởi ai kia cợt thói đời
                                                   Tận mặt khiến lòng thêm bối rối
                                                   Lời riêng xa vắng mộng dần vơi.
                                                                            Bà Rịa, 13/3/2014
                                                                                 Đăng Minh

Thứ Bảy, ngày 08 tháng 3 năm 2014

Nỗi Nhớ Không Tên







                            Gởi em một chút hương hoa sữa
                            Một chút vị thơm cốm làng Vòng
                            Chút rét ngọt phố chiều Hà Nội
                            Chút dịu dàng dáng lụa Hà Đông
                                        Để đêm về căn gác nhỏ đèn chong
                                        Sẽ vợi nhớ tháng ngày xa chốn cũ
                                        Bốn tiết một năm miền Nam chằng đủ
                                        Chỉ hai mùa mưa nắng hẳn chưa quen
                            Con đường nào được in dấu chân em
                            Ở nơi đó khi một mình thả bước
                            Hay vẫn giữ thói quen như dạo trước
                            Phút lắng lòng sau cánh cửa cài then ?
                                       Vại tương bần mẹ ủ đã dầy men
                                       Vẫn còn đó bởi ít lần giở nắp
                                       Tấm chăn bông giờ vắng hơi người đắp
                                       Gắng cuộn tròn mong giữ chút hương vay
                            Em đi rồi để lại nỗi buồn vây
                            Hoàng hôn tím như chuyển mùa trở lá
                            Cội sấu già dường cũng lười nghiêng ngả
                            Thấm mưa phùn cùng nỗi nhớ không tên.
                                                                         Bà Rịa, tháng 02/2014
                                                                                 Đăng Minh

Vần Thơ Góp Bút

TƯỞNG NHỚ ANH LÊ ĐÌNH CHINH
           (Kỷ niệm 35 năm chiến tranh biên giới phía Bắc)

                               Hơn 30 năm trước tôi viết bài thơ về anh
                               Khi bọn bành trướng tràn qua biên giới
                               Người chiến sĩ biên phòng kiên cường cùng đồng đội
                               Bảo vệ dân lành trước ác thú dã man!
                                               Mười tám tuổi anh đã hy sinh
                                               Cái chết trở thành bất tử!
                                               Người thanh niên tay không giữa bầy quỷ dữ
                                               Khí phách hơn Võ Tòng trước mãnh thú giữa sơn lâm.
                             Tuổi trẻ chúng tôi nghe câu chuyện về anh
                             Nước mắt ngược về tim, sục sôi lòng căm thù giặc.
                             Triệu bàn tay tìm nhau siết chặt,
                             Một lời thề son sắt với quê hương!
                                               Xếp bút nghiêng quyết chí lên đường
                                               Đơn tình nguyện viết nên từ máu.
                                               Góp chút gió tạo thành cơn bão 
                                               Để non sông sạch bóng quân thù.
                             Anh trở thành biểu tượng của thế hệ thứ tư
                             Thế hệ những người thanh niên giữ nước.
                             Anh đã dẫn đường cho chúng tôi tiến về phía trước
                             Để Việt Nam vang mãi khúc hùng ca!
                                          Ba mươi lăm mùa xuân đi qua!
                                          Đất nước vẫn chưa yên với "người anh em phương Bắc"
                                          Biển Đông vẫn cồn cào, sóng ngầm khoan - nhặt
                                          Đau đáu nỗi lòng Hoàng Sa, Trường Sa...!
                             Nhưng tôi tin với hào khí của ông cha
                             Chính nghĩa thắng hung tàn, trí nhân thay cường bạo
                             Con cháu chúng ta sẽ viết tiếp "Bình Ngô Đại cáo"
                             Cũng như chúng tôi một thời đã tiếp bước chân anh!
                            (Viết trong ngày 17/02/2014, sau khi đọc tin nhắn đề nghị của em "....đăng bài về Lê Đình Chinh đi". Mình không muốn đăng bài cũ mà lại có cảm xúc viết nên bài mới. Cảm ơn em gái mình đã gợi ý!)
TTAV    

Thứ Hai, ngày 30 tháng 12 năm 2013

Cây Đời Tỏa Bóng






                                   Cảnh nhà nay đã có nàng dâu
                                   Hai mụn con trai - vợ cậu đầu
                                   Kỳ vọng mai này vơi quạnh quẽ
                                   Ước rằng phận ấy mãi bền sâu
                                   Duyên son tình sắt trao chung rượu
                                   Bến bắc bờ nam nối nhịp cầu
                                   Suối biết khơi dòng ra biển rộng
                                   Kiếp người mong tỏa bóng dài lâu.
                                                                       28/12/2013
                                                                        Đăng Minh

Thứ Bảy, ngày 14 tháng 12 năm 2013

Nỗi Buồn Nơi Ấy






                                          Lần đầu có dịp quá Đèo Ngang
                                          Đến Bắc miền Trung cảnh ngỡ ngàng
                                          Hà Tĩnh vừa qua ngày hứng bão
                                          Nghệ An cũng trải lũ giăng hàng
                                          Thâm trầm ngọn Lĩnh mờ mây phủ
                                          Ngầu đỏ dòng La ngập bến sang
                                          Dải đất ghi nên thiên tráng sử
                                          Sao hoài phải chịu nỗi buồn mang.
                                                                            23112013
                                                                           Đăng Minh

Chủ Nhật, ngày 10 tháng 11 năm 2013

Nghe Mùa Trăn Trở






                                   Se se ngọn gió buổi đầu đông
                                   Thoảng chút hương vay chốn nội đồng
                                   Bàng bạc cánh cò in bóng nước
                                   Dềnh dàng sợi nắng thả ven sông
                                   Nhạn buồn lẻ bạn đường di trú
                                   Chốn cũ nặng lòng nỗi nhớ trông
                                   Biệt khúc thời gian chưa lắng tiếng
                                   Dường nghe trăn trở một mùa giông
                                                                       101113
                                                                    Đăng Minh

Thứ Năm, ngày 31 tháng 10 năm 2013

Chào Tiễn Thu..!

     Lâu lắm rồi mới được đọc lại những vần thơ nhẹ nhàng, sâu lắng của "Nhà thơ Lagi". Lâu đến độ một số "bạn thơ" ở Bà Rịa đùa rằng... "Đỗ Quyên dạo này rút vào hoạt động bí mật"...Thì ra không phải như vậy, mà vì nhiều lý do khác. Nhưng nói gì thì nói, rất vui khi "tình thơ Lagi" lại tiếp tục lên tiếng...

                      Dấu Chân Bỏ Quên

                             Chiều âm thầm dạo biển
                             Bước chân hờ lặng lẽ suy tư
                             Chim cánh cụt vụt bay
                             Em vội vã rời bao mộng mị
                             Dấu chân nhỏ bỏ quên không lụy
                             Hạt cát dịu dàng
                             Đa đoan
                             In sâu
                             Ôm ấp
                             Con sóng chồm lên khỏa lấp
                             Cuộn nhớ nhung về lòng đại dương
                             Biển dìu...dấu chân em nhẹ nương
                             Bước luân vũ...nồng nàn say đắm...
                             Chợt nhận ra tình anh sâu lắng
                             Khi bất lực nhìn sóng cuốn dấu chân em
                                                                              Lagi 21g36
                                                                              30/10/2013
                                                                               Đỗ Quyên

     Nhân dịp chị Đỗ Quyên gởi về bài thơ trên, chủ nhân trang "blog" này cũng muốn có đôi vần "thể hiện"...

                                      Hãy Trải Tin Yêu

                                                   Tiễn hạ hôm nào đã cuối thu
                                                   Mưa giăng - giăng trắng đỉnh sương mù
                                                   Bàng vơi rụng lá chờ đông tới
                                                   Cúc bớt khoe màu lắng gió ru
                                                   Xoay chuyển bốn mùa như mộng ảo
                                                   Đến đi một kiếp tựa phù du
                                                   Lẽ thường là thế nào ai thấu
                                                   Nỡ nhốt tin yêu chốn ngục tù
                                                                                          Đăng Minh